

r>Nàng chỉ nói cho sư huynh
biết phân nửa, một nửa còn
lại…do dự không dám nói,
Mặc Yểm tuy rằng nói chỉ
cần đáp ứng hắn hôn nhẹ,
hắn sẽ giúp. Thế nhưng Bạch
Bạch có thể nhìn ra được
hắn hoàn toàn không có ý
đinh thả cho nàng rời đi. Vừa
rồi trước khi ra ngoài hắn đã
nói không được tự ý bước
chân ra khỏi phạm vi đại
điện, bằng không?????? Hắn
chưa nói bằng không sẽ thế
nào, mặc kệ cứ theo bản tính
ác ôn của hắn, nhất định sẽ
buông tay, làm cho Quỷ Môn
Quan lần nữa rơi vào nguy
hiểm.
“Ai vậy? Người nào lại tốt
như vậy? Đợi đã, Bạch Bạch,
ngươi có phải đã đáp ứng
yêu cầu gì của hắn?”
Vân Cảnh rất bình tĩnh đưa
mắt nhìn Bạch Bạch, tuy rằng
nàng hiện tại trong hình dáng
của một tiểu động vật khả ái,
thế nhưng hắn nhớ rõ Bạch
Bạch sau khi biến thành
người thì có bao nhiêu xinh
đẹp, chắc chắn đủ để làm cho
một chính nhân quân tử phá
ma thành biến thân thành
một đại sắc lang.
Những người giàu lòng nhân
ái, gặp chyện bất bình rút
đao tương trợ không phải
không có, nhưng xem cách
Mặc Yểm đối phó với bọn
phản quân, thuận hắn thì
sống nghịch hắn thì chết,
thủ đoạn rất mạnh mẽ, thì
phẩm đức nhất địch không
tốt, cái gọi là vô sự hiến ân
tình, phi gian tức đạo (khi
không tỏ ra ân cần không
phải chuyện gian trá thì cũng
là chuyện trộm cắp)! Mặc Yểm
vì cứu chúng sinh hay vì sắc
đẹp của tiểu sư muội hắn
đây.
Bạch Bạch chần chớ một
chút, nói:
“Hắn nói ta hôn nhẹ hắn.”
“Chỉ đơn giản như vậy?!”
Thì ra là môi thơm của mỹ
nhân đáng giá! Vậy Vân Cảnh
là vì tiểu mĩ nhân mà không
ngại đổ máu. Vân Cảnh cảm
thấy tự ti, hắn thường ngày
dùng mọi cách khiến cho tiểu
mỹ nhân vui vẻ, so ra quá
nhỏ bé!
“Hắn muốn ta trong khoảng
thời gian này phải ở lại đây,
không được đi về?????? Sư
huynh ta nên làm gì bây
giờ?”
Bạch Bạch ảo não thật thà
nói.
Ta chỉ biết loại sắc lang nay
không được hào phóng như
vậy! Vân Cảnh trong lòng
cảm thấy không phục, hướng
Bạch Bạch nói:
“Tiểu sư muội việc này
không thể đáp ứng! Nếu
không trong một tháng, hắn
muốn ngươi làm cái gì??????
Rất thiệt thòi, rất mệt! Không
được, không được! Chúng ta
là đệ tử Thanh Lương Quan,
không thể vì để đạt được
mục đích mà dùng sắc đẹp hỗ
trợ?!”
Hắn quên mất bản thân bình
thường thích nhất là hi sinh
sắc đẹp, rất hài lòng khi có
cơ hội dùng đến nó. Nhưng
hơn hết là những lời này của
anh đều xuất phát từ nhân
tâm, hắn là nam nhân thì việc
này không có gì quan trọng
nhưng tiểu sư muội là một cô
nương tốt, làm thế nào để
bỏ mặc nàng ở lại hang sói?!
Cho dù là vì bảo vệ nhân
gian khỏi bị yêu ma quấy
nhiễu, vì lợi ích của chung,
cũng không thể hi sinh một
tiểu cô nương để đạt được!
Bạch Bạch bị lời lẽ nghiêm
khắc của Vân Cảnh làm cho
sững người, nghĩ đến bản
thân mình làm ảnh hưởng
đến danh dự của Thanh
Lương Quan, vì vậy không
do dự nữa, nhất định phải
cự tuyệt “yêu cầu vô lí” của
Mặc Yểm!
Nàng không hiểu hi sinh sắc
đẹp là gì, nhưng nàng đã
tiếp thu được lo lắng của sư
hynh, thật sự ngay cả sư
huynh cũng lo lắng cho mình
bị Mặc Yểm khi dễ! Làm sao
biết nàng khi dễ trong lòng
nàng và khi dễ của Vân
Cảnh, hoàn toàn là hai việc
khác nhau!
Vân Cảnh là lo Mặc Yểm lứa
gạt thân thể của Bạch Bạch,
nhưng thực ra Bạch Bạch đã
sớm bị Mặc Yểm ăn một mảnh
vụn cũng không còn. Bạch
Bạch lo lắng chính là thái độ
thay đổi thất thường của
Mặc Yểm, sợ hắn trở mặt đối
nàng chọc ghẹo, trách móc,
nói lời lạnh nhạt.
Song hai người đều đưa ra
một quyết định thống nhất,
đó chính là — chạy là thượng
sách!
Về phần chạy thế nào, Vân
Cảnh đã từng nghĩ qua,
cũng đã tìm được rồi, ở đây
không có phòng ngự phép
thuật đặc biệt gì, thế nhưng
gần lối ra bọn thủ lĩnh phản
quân lui tới không ít, bọn họ
pháp thuật không kém, nếu
cứ nghênh ngang rời đi nhất
định sẽ bị phát hiện, biện
pháp tốt nhất là dạy cho
Bạch Bạch phép thuật biến
thành chim nhỏ, không ai hay
biết rời đi.
May là Bạch Bạch đối với
việc học tập pháp thuật có
khả năng thiên phú, rất
nhanh đã học xong. Hơn nữa
biến thành con chim nhỏ so
với Vân Cảnh còn thật hơn –
ít nhất là từ đầu đến chân
đều là bộ dáng của con chim
nhỏ màu trắng, không như
Vân Cảnh đầu người thân
chim.
Bạch Bạch trong lòng hoài
nghi, chẳng lẽ phép thuật của
Vân Cảnh, sư huynh tự mình
không luyện được? Nàng
vốn còn lắng bản thân biến
thành đầu hồ ly mình chim sẽ
xấu đến dường nào!
Nàng nghĩ như vậy, trong
mắt Vân Cảnh có vài phần
kinh ngạc, Vân Cảnh vừa
hiểu ý tứ của nàng, hài lòng
giải thích:
“Sư huynh có gương mặt tốt
như vậy mà biến thành hình
con chim nhỏ thì thật lãng phí
a!”
Hóa ra là khuôn mặt!
Bạch Bạch không nói gì, Vân
Cảnh sư huynh quả nhiên
không giống người thường,
các sư huynh trong Thanh
Lương Quan thật là quá khác
nhau. Bạch Bạch biến thân
hoàn tất, ở trong sân thử
bay vài vòng, không có vần
đề gì, Vân Cảnh nhìn xem
nàng bay qua đầu tường,
hướng Quỷ Môn Quan bay ra.
Trên đường đi cực kỳ thuận
lợi, mắt thấy gần rời khỏi
phạm vi điện Diêm La, Vân
Cảnh vụt một cái biến trở lại
dáng dấp ban đầu, Bạch
Bạch cũng khôi phục trở lại
thân hồ ly, nàng vẫn quen
với việc làm hồ ly hơn.
Một người một hồ đang định
tăng tốc hướng Quỷ Môn
Quan đi tới, đột nhiên cảm
thấy như đụng vào một bức
tường cao vô hình, liên tục
trên dưới trái phải di chuyển
mấy lần đều không thể như
trước tiếp tục rời đi.
Tình hình này thật quen
thuộc, Bạch Bạch liền nghĩ
đến một khả năng – Mặc
Yểm đuổi theo!
Nàng không cần nghĩ cũng
biết, tuy rằng nàng là bị bắt
tới đây nhưng nếu đi không
từ biệt, Mặc Yểm nhất định
sẽ nổi giận. Cảnh tượng khi
đó ở bên ngoài Mặc Đàm hắn
ra tay đánh cha nàng lại lần
nữa hiện lên trước
mắt? ? ? ? ? ?
Bạch Bạch nơm nớp lo sợ
xoay người về phiá không
có hình ảnh của Mặc Yểm,
bên tai nghe thấy tiếng oán
giận của Vân Cảnh :
“Gặp quỷ sao, người nào
thiếu đạo đức lại thi pháp ở
chỗ này, chẳng lẽ chính là
“Quỷ đả tường” danh tiếng
lừng lẫy?”
Vân Cảnh tuy oán giận
nhưng giọng nói lại rất ung
dung, hắn biết cái này là do
cao nhân thi pháp ngăn cản
bọn hắn, nhưng tính tình hắn
như thế nào, càng là lúc
nguy cấp, phiền phức, hắn
càng cợt nhả. Huống hồ đối
phương chỉ bao vây bọn họ,
tạm thời chưa có ý định động
thủ, sợ hãi không bằng nghĩ
cách xông ra! Nghĩ như
vậy, Vân Cảnh tiện tay giơ
lên, còn chưa thấy rõ động
tác của hắn, trong tay liền
thấy xuất hiện một trường
kiếm sáng lóng lánh kim
quang. Vân Cảnh tay cầm
kiếm vàng nhắm về phía vật
cản trở vô hình trước mặt
một kiếm đâm tới, kỳ quái
chính là bọn họ vừa rồi dù
thế nào cũng không thể đi
ra, nhưng hiện tại một kiếm
đã đã dễ dàng xuyên thủng.
Vân Cảnh còn chưa kịp vui
vẻ thì phát hiện tay cầm
kiếm bị vật gì cản trở, không
thể tiến về phía trước chút
nào.
Cổ tay Vân Cảnh run lên,
thanh kiếm vàng bỗng dưng
bay vọt tới, thân kiếm dài ra
gần một trượng, nửa điểm
trở ngại cũng không có. Thu
tay rồi lại đâm tới, ngay vị
trí vừa rồi tay vẫn không
thể tiến về phía trước. Vân
Cảnh “a” một tiếng, nói:
“Cái này không ngăn cản đồ
vật, chỉ ngăn cản người,
không ngăn cản đao kiếm a!”
“Không cần hao tổn khí lực.
Thiên la địa võng này chỉ
ngăn cản vật còn sống, hồn
phách, vật chết tùy ý thông
hành, nếu ngươi đã chết.
thân thể liền có thể tùy ý ra
vào.”
Bạch Bạch vừa nghe thấy âm
thanh đó lại càng thêm hoảng
sợ, liền thối lúi vài bước
đến sát giới hạn của vật cản
trở vô hình.
Vân Cảnh nghe có người
khiêu khích, lại thấy phản
ứng của Bạch Bạch, vân vê
mũi nói:
“ Cái thứ ồn ào này có phải
là Mặc Yểm không?”
Bạch Bạch ra sức gật đầu,
một bên dùng ánh mắt cầu
cứu hỏi hắn làm sao bây giờ.
Vân Cảnh đưa tay vuốt đầu
Bạch Bạch, cho nàng một nụ
cười an ủi, theo hướng phát
ra âm thanh vừa rồi, nói:
“Các hạ ngăn cản hai sư
huynh muội chúng tôi, có việc
gì sao?”
Mặc Yểm ngồi ở đại điện,
trước mặt là nền nhà hiện
lên hoàn cảnh của Bạch Bạch
và Vân Cảnh, nhìn Vân Cảnh
tùy ý “Động tay động chân”
với Bạch Bạch. Trong lòng
lửa giận sôi trào, thầm nghĩ
muốn chặt đứt đôi tay không
biết dừng lai kia, thanh âm
phát ra càng lạnh lùng, hắn
không trả lời câu hỏi của Vân
Cảnh , chỉ nói:
“Bạch Bạch, trở về!”
Bạch Bạch còn chưa mở
miệng, Vân Cảnh đã ngắt lời:
“Tiểu sư muội của ta sẽ
không đi cùng ngươi! Giậu đổ
bìm leo, áp bức một tiểu cô
nương. Ngươi cũng không
xấu hổ!”
“Bạch Bạch, trở về!”
Mặc Yểm không để ý tới
khiêu khích của Vân Cảnh, lại
lặp lại một lần nữa.
Bạch Bạch nghe thấy âm
thanh này, giống như bị một
đập mạnh vào đại chùy(là
huyệt thứ 14 của mạch Đốc.
Huyệt này nằm ngay chỗ lõm
phía dưới đốt sống cổ số 7
(đốt sống cổ to nhất mà
chúng ta có thể quan sát
thực bằng mắt, trông như
quả chùy).), bốn chân một
mạch hướng về phía đại điện
mà chạy như bay! Nàng thất
kinh, tại sao có thể như vậy,
nàng rõ ràng muốn rời đi!
Trong lòng liều mạng chống
cự nhưng thân thể đã không
còn khống chế được, hướng
vể phía cũ, càng chạy càng
nhanh.
“Sư huynh, cứu mạng a!”
Bạch Bạch sợ hãi, cao giọng
hướng về phía Vân Cảnh
cầu cứu, Vân Cảnh đem hết
toàn lực ra sức nhảy đến
trước mặt Bạch Bạch, đem
nàng gắt gao ôm trong lòng,
ngăn nàng xông về phía
trước.
Bạch Bạch lúc này nếu nói
về phép thuật căn cơ đã hơn
Vân Cảnh, tuy rằng nàng
không biết cách vận dụng,
thế nhưng Vân Cảnh muốn
ngăn nàng rời đi thì cũng
phải tốn sức lực của chín
trâu hai hổ.
Mặc Yểm gia tăng pháp chú
đang thi triển trên người
Bạch Bạch, chuyện Bạch Bạch
không hoàn thành yêu cầu
của hắn, lục phủ ngũ tạng
trong người như bị xáo trộn,
khó chịu đến mức nàng phải
bi thương nức nở, thiếu chút
nữa bị đau đến ngất xỉu.
Mặc Yểm trong lúc tình thế
cấp bách, không nghĩ tới
loại pháp chú này hại Bạch
Bạch đau đớn, lập tức liền
ngồi không yên, vội vả thôi
không dùng pháp chú, lóe
một cái thân ảnh đã bay đến
trước mặt Bạch Bạch và Vân
Cảnh.
Vân Cảnh thấy trước mặt đột
nhiên xuất hiện một người
mặc cẩm bào đen, anh tuấn
không gì sánh được, hơi
sửng sốt, hắn hoàn toàn
không có ý thức rằng muốn
để Bạch Bạch chú ý dĩ nhiên
phải là một nhân vật trẻ tuổi
anh tuấn.
Hắn rõ ràng là người tu hành
có đạo hạnh cao thâm,dung
mạo sẽ dừng ở thời khắc hắn
tu luyện đại thành, tự bản
thân có thể lựa chọn một độ
tuổi nhất đinh sau một thời
gian dài cũng không có biến
hóa. Bộ dáng bên ngoài
không thể nào đoán được
chính xác độ tuổi của thần
tiên, yêu ma. Nhưng mà
người này như vậy cũng quá
khoác lác đi!
Vân Cảnh phải thừa nhận,
dung nhan và khí chất
không thể sánh kịp đối
phương, hơn nữa kém không
phải chỉ một hai điểm, nhưng
đó đều không phải quan
trọng! Quan trọng là hắn
nghĩ đạo hạnh cao thâm thì
có thể tùy ý bức áp Bạch
Bạch, lừa gạt sắc đẹp của
nàng, không xứng với khuôn
mặt xinh đẹp đâu!
Mặc Yểm vừa xuất hiện đã
khiến Vân Cảnh nhìn hắn
không ngừng tò mò, hắc y
nhân thần bí này phép thuật
cao cường như thế, khí thế
như thế, người bình thường
không thể có được.
Thế nhưng hắn cho rằng bản
thân đẹp trai, pháp lực cao
cường thì có thể giậu đổ bìm
leo, bức áp, lừa gạt sắc đẹp
sao?
Vân Cảnh cũng không chịu
thua địch thủ, muốn tổn
thương tiểu sư muội của
hắn, cho dù là lão thiên đế
hắn cũng phải liều mạng! Một
tay đem Bạch Bạch đặt trong
vạt áo, một tay giơ kiếm lên,
Vân Cảnh cười nói:
“Rốt cục cũng chịu xuất hiện
gặp người, đúng lúc thỉnh
giáo một vài chiêu thức của
các hạ!
Mặc Yểm biết Bạch Bạch rất
để ý đến những người bên
cạnh nàng, hắn muốn đem
Vân Cảnh đánh bại cũng
không khó. Thế nhưng nếu
hắn đem Vân Cảnh đả
thương, Bạch Bạch nhất định
sẽ tức giận cùng thương tâm,
lúc đầu hắn lỡ tay đả thương
cha nàng, dáng dấp kinh
khiếp, khóc lóc của nàng hắn
không muốn nhìn thấy lần
thứ hai.
“Ngươi không phải là đối thủ
của ta, để Bạch Bạch ở lại,
lập tức rời đi!”
Mặc Yểm thật vất vả mới
đem Bạch Bạch để bên cạnh
hắn, tuy không thể đem lòng
của nàng hướng về phía hắn
nhưng tuyệt đối cũng không
thể thả nàng đi!
Chương 94: Chờ gia trưởng
Bạch Bạch đẩy đẩy vạt áo
trước của Vân Cảnh, một
nữa đầu thò ra nhìn lén,
thấy Mặc Yểm cau mày chờ
nàng, trong lòng cả kinh vội
vã trốn trở vào, nàng thấy
bộ dáng giận dữ của Mặc
Yểm thì sợ hãi.
Mặc Yểm thấy nàng phản
ứng nư vậy, trong lòng đau
khổ, cái tiểu hồ ly vô liêm sỉ
này, bên cạnh hắn hết ăn lại
uống, ăn no thì muốn chạy,
bản thân đối với nàng tốt
như vậy, nàng không có lấy
một điểm cảm kích, chỉ cần
có cơ hội tốt liền ưu tiên
nghĩ cách rời đi! Hắn có
đáng sợ như vậy không?
Hay là nàng vẫn còn ghi hận
ngày trước hắn mắng nàng,
lừa nàng, hại nàng thiếu chút
nữa mất mạng?
“Vì sao nàng muốn đi?”
Mặc Yểm cố gắng áp chế
không cam long cùng tức
giận, mở miệng hỏi.
Vân Cảnh lần nữa giành trả
lời:
“Nàng không phải là người
của ngươi, bị ngươi kiên
quyết bắt lại, muốn rời đi
không phải là rất bình
thường sao?”
Mặc Yểm tiếp tục bỏ qua
hắn, mắt nhìn chằm chằm vào
chỗ hở ra trước ngực hắn,
Vân Cảnh cà lơ phớt phơ nói:
“ Ngươi nhìn chằm chằm vào
ngực ta như thế ta sẽ xấu
hổ a! Ta đối nam nhân không
có hứng thú, ngươi yêu ta,
ta sẽ đau lòng.”
Hắn miệng nói bậy, nhưng
khóe mắt vẫn nhìn về phía
Quỷ Môn Quan, MặC YểM rốt
cục cũng bỏ cho hắn ít thời
gian, mở miệng nói:
“Không cần nhìn, hiện tai cho
dù bọn họ có tới cũng vô
dụng, Bạch Bạch phải ở lại
đây.”
Vân Cảnh nãy giờ liên tục tìm
cách kéo dài thời gian, vì hy
vọng Thiên Lý Nhãn phụ
trách quan sát tình hình địch
có thể thấy bọn hắn đang ở
giữa không trung bên này,
không che, không đậy, Thiên
lý Nhãn cùng Thuận Nhĩ
Phong có thể nghe thấy
được động tĩnh bên này của
bọn hắn.
Chỉ cần các sư huynh đệ tới,
cho dù là không thể đánh bại
Mặc Yểm, nhưng ít nhất
cũng có thể mang Bạch Bạch
chạy đi là xong. Không nghĩ
tới Mặc Yểm từ lâu đã nhìn
thấu tâm tư của hắn, hơn
nữa cũng không có sợ hãi.
“ Ngươi đã không ngại, vậy
chờ các sự huynh đệ của ta
tới rò sẽ tiếp tục thật tốt
phân bua phải trái.”
Vân Cảnh cuối cùng dứt
khoát giở trò vô lại, kiếm
trên tay nhoáng lên liền thu
lại, nghênh ngang xếp gối
ngồi giữa không trung. Kiếm
pháp của hắn sớm đã luyện
thành, có thể cùng với thân
thể hòa làm một, cho nên
người bên ngoài cơ bản
không thể nhìn thấy hắn
mang theo kiếm, chỉ có lúc
đối địch mới có thể thấy
thanh kiếm tách ra từ trong
cơ thể.
Mặc Yểm lườm tên lưu manh
trước mặt một cái, có chút kỳ
quái, kẻ lúc nào cũng giả
nhân giả nghĩa ra vẻ đạo
mạo như Minh Ất, thế nào lại
nhận lấy một đệ tử như vậy,
nhưng mà cho dù Minh ất có
dẫn tất cả đồ tử đồ tôn của
mình tới, hắn cũng tin vào
khả năng không cần động
thủ cũng có thể đem Bạch
Bạch lưu lại —- trừ phi Minh
Ất có thể vô tình để mặc cho
các yêu ma quỷ quái tất cả
chạy đến nhân gian, giết lên
thiên đình.
Với lực lượng của phản quân
ở địa phủ hiện tại, không
cần tới bang trợ của hắn,
Minh Ất hẳn là có khả năng
bảo vệ cho quỷ môn quan,
kỳ quái chính là lần này hắn
chỉ phái đệ tử đến đây,
chính mình yên ổ ở thiên
đình không chịu ra tay.
Mặc Yểm không có suy nghĩ
là phía sau chuyện này là
một âm mưu mà hắn không
biết, quay về với thực tế,
hai Minh Ất cũng không thể
làm gì được hắn.
Tình thế trước mát chỉ dựa
vào mấy tên đệ tử của Minh
Ất, cho dù là pháp thuật của
Bạch Bạch đột nhiên tăng
mạnh, muốn bảo vệ cho Quỷ
Môn Quan cũng có chút miễn
cưỡng, nếu như bọn người
này kiên quyết mang Bạch
Bạch rời đi. Hắn không ngại
ngược lại trợ giúp địa phủ
phản quân công phá Quỷ Môn
Quan, nói muốn thay đổi thế
cục đối với hắn chẳng qua
chỉ là một suy nghĩ.
Thanh Lương Quan hành sự
luôn lấy giữ gìn ổn định tam
giới là trách nhiệm, không
đến mức vì luyến tiếc tiểu
sư muội Bạch Bạch mà ngồi
xem tam giới đại loạn.
Nhìn Bạch Bạch bên trong
vạt áo của Vân Cảnh ra ra
vò vào đánh giá hắn, hắn
hận không thể lập tức đạp
Vân Cảnh, đem nàng từ chỗ
trốn xách ra, thế nhưng
vừa nghĩ đến dáng dấp
khóc đau thương của Bạch
Bạch, hắn liền không thể làm
gì khác hơn là nghiến răng
nghiến lợi đợi.
Trên Qủy Môn Quan, Thiên lý
Nhãn đã nhìn thấy tình
huống bên này, phái người
báo lại với mấy người Vân
Sơ, nói Vân Cảnh mang theo
Bạch Bạch ở điện Diêm La bị
một hắc y nhân thần bí cản
đường.
Vân Sơ và Vân Khởi liếc
nhau, quỷ tốt yêu bình ở
dưới cổn thành đã bị đẩy ra
xa mười dặm, cho dù bọn họ
tấn công lần thứ hai, chỉ cần
Vân Lan, Vân Chỉ và Vân Hư
ba người này có thể bảo vệ
một trận, bọn họ nếu nhanh
chóng trở về chắc còn kịp.
Kỳ quái chính là không biết
hắc y nhân kia từ đâu tới,
các đường phản quân có thể
tạm thời rút lui chắc hẳn
cũng là do hắn giúp đỡ, nói
vậy đối với bọn họ là có
thiện ý.
BÂy giờ tự dưng lại chặn
đường Vân Cảnh và Bạch
Bạch, đến tột cùng là muốn
làm gì đây. Một nhân vật lợi
hại như vậy nếu như kết
cấu cùng phản quân, sợ
rằng Quỷ Môn Quan tuyệt đối
không thể giữ.
Vân Sơ vội vả gọi ba sư đệ
tới dặn dò, sau đó cùng với
Vân Khởi chuẩn bị xuất phát
đi cứu Vân Cảnh.
Vân Hư bước lên kéo hai vị
sư huynh lại nói:
“ Hắc y nhân này có thể là
Mặc Yểm, là sư huynh của
sư phụ, nhưng mà hắn đối
với sư phụ có thành kiến,
hắn cùng Bạch Bạch???????
Từ trước đã quen biết, sư
huynh, các ngươi cẩn thận!”
Nói xong không chúy ý tới
ánh mắt kinh ngạc của Vân
Sơ và Vân Khởi, thối lui vài
bước cùng với Vân Lan, Vân
Chỉ mỗi người có vị trí riêng
của mình, chuẩn bị thủ thành.
Trong mắt Vân Khởi lóe lên
một tia hiểu rõ ràng, cũng
đoán được khái quát. Mặc
Yểm đã khống chế thủ lĩnh
của các phủ phản quân, phái
người dùng biện pháp đem
Bạch Bạch bắt đi, Vân Cảnh
tìm được Bạch Bạch, muốn
dẫn Bạch Bạch rời đi, cho
nên bị hắn ngăn cản.
“Đại sư huynh, chúng ta phải
cố gắng tránh không xung
đột với Mặc Yểm, chúng ta
tùy cơ ứng biến.”
Vân Khởi hướng Vân Sơ nói.
Mặc Yểm có thể dễ dàng áp
đảo các thủ lĩnh của các lộ
phản quân, pháp lực vô biên,
đối phó với Vân Cảnh nửa
điểm cũng không khó, thế
nhưng dựa theo những gì
Thiên Lí Nhãn nói, hắn chỉ
đem người ngăn cản, không
có động thủ, chuyện này đã
nói lên hắn không muốn làm
cho mọi chuyện đi đến đường
cùng, mặc kệ là vì nguyên
nhân gì.
Có thể tranh thủ hắn giúp đỡ
trấn thủ Quỷ Môn Quan cho
đến tháng sau, bọn họ nhất
định có thể thành công rút
lui, nhưng nếu đắc tội với
hắn, chẳng khác nào vô
duyên vô cớ đem cho phản
quân một viện binh mạnh mẽ,
đến lúc đó cho dù bọn hắn có
liều mạng cũng không thể
giữ Dương Môn Quan không
bị công phá. Nếu không giúp
cũng không thể để Mặc Yểm
trở thành kẻ thù mới được.
Vân Khởi suy nghĩ cẩn thận
chu đáo, tính cách giống với
sư phụ Minh Ất Chân Nhân,
mặc dù trong các sư huynh
đệ hắn đứng thứ hai nhưng
đối Vân Sơ nói gì nghe nấy.
Vân Sơ đại khái cũng có thể
đoán được một chút đầu mối,
nhất là nếu hắc y nhân kia
cùng với hắc y nhân mà hắn
nhìn thấy ở vong Xuyên là
cùng một người, thì càng nan
giải.
Hai sư huynh đệ chạy tới thì
thấy Vân Cảnh đang ngồi
khoanh chân dưới đất, cười
vui vẻ, và Mặc Yểm hờ
hững ở trước mặt hắn, tư
thế thả lỏng, thế nhưng cho
dù là Vân Sơ cũng cảm thấy
áp lực rất lớn —- vừa xa xa
thấy bóng lưng của Mặc
Yểm, hắn cơ bản đã khẳng
định người này là cao thủ
lần trước hắn gặp ở Vong
Xuyên.
“ Chẳng hay sư đệ, sư muội
của tại hạ có chỗ nào đắc
tội? Tại hạ trước tiên tạ lỗi!”
Vân Sơ và Vân Khởi song
song tiến lên thi lễ, rất
khách khí. Một bên âm thầm
quan sát hắc y thanh niên.
Mặc Yểm nhìn qua so với
Vân Cảnh không lớn hơn bao
nhiêu, bất quá sư phụ Minh
Ất Chân Nhân của bọn họ,
thoạt nhìn dáng dấp thanh
niên công tử cũng không
khác nhau là mấy, vừa nghĩ
tới như lời Vân Hư nói, đây
là sư huynh của sư phụ—
Quả nhiên hình dáng bên
ngoài có chút giống nhau,
Vậy người này chính là sư
bá của bọn họ, cũng nên đối
hắn khách khí một chút.
Bạch Bạch nghe được giọng
của hai sư huynh, dũng khí
cũng tăng lên một chút, ló ra
kêu:
“Sư huynh!”
Giọng không lớn, lộ ra vài
phần giống như một tiểu hài
tử bị khi dễ ủy khuất thấy
gia trưởng. (bậc trưởng bối
trong nhà)
Mặc Yểm trừng mắt với Bạch
Bạch, thành công làm cho
Bạch Bạch nuốt câu nói tiếp
theo vào trong bụng, lại đối
với sự khách khí Vân Sơ và
Vân Khởi lờ đi, thản nhiên
nói:
“Người đều đến đông đủ rồi
sao?”
Chương 95: Đàm phán
Mặc Yểm nói làm cho mấy
người đệ tử của Thanh
Lương Quan hoảng sợ, sao
lại giống như là hắn đang
chờ bọn hắn, giết một lượt,
nhưng hắn không có vẻ gì là
muốn làm vậy, Vân Cảnh mặt
biến sắc nói:
“Ngươi có ý tứ gì?”
Mặc Yểm khinh thường nhìn
lướt qua hắn, mở miện nói
với Bạch Bạch:
“Bạch Bạch các sư huynh của
nàng đều đã tới rồi, nàng
còn muốn trốn đến khi
nào?”
Bạch Bạch thân thể chấn
động, nghĩ đến mình là đệ
tử của Thanh Lương Quan,
lại vô dụng làm cho sư phụ
cùng sư huynh hổ thẹn, Vì
vậy cố gắng to gan, từ trong
lòng Vân Cảnh nhảy ra.
Mặc Yểm nhịn xuống xúc
động trong lòng, một tay đem
Bạch Bạch xách về, miễn
cưỡng rời mắt khỏi nàng, nói
với Vân Sơ:
“ Sự tình rất đơn giản, Bạch
Bạch ở lại, ta duy trì tháng
này, Quỷ Môn Quan an toàn
không phải lo, một con yêu
ma quỷ quái cũng không thể
ra được.”
Vân Khởi ánh mắt ngưng lại,
quả nhiên là hướng tới tiểu
sư muội của bọn hắn.
Vân Sơ nghe nói vậy trong
lòng cực kỳ khó chịu, thế
nhưng nghĩ đến sự lợi hại
của Mặc Yểm cùng với lời nói
ban nãy của nhị đệ, xiết
chặt nắm tay cố không lập
tức mở miệng.
Vân Cảnh không nhịn được,
cười cợt nói:
“Nếu chúng ta không đáp
ứng thì sao? Ngươi tính
cưỡng đoạt lấy?!”
Mặc Yểm lạnh lùng cười. Cuối
cùng cũng chịu trả lời vấn
đề của hắn:
“ Nếu không, các ngươi
mang Bạch Bạch đi, ta liền
mở các lộ phản quân ra. Hiện
tại chỉ có mười ba lộ phản
quân, nghe nói phía sau còn
có trăm ngàn quỷ tốt yêu
binh đang lần lượt kéo tới.
Xem ra sự tồn tại của Bạch
Bạch thật quan trọng, vậy ta
cũng không làm khó các
ngươi, nhưng chỉ điểm cho
mấy yêu ma quỷ quái, để các
lộ phản quân của bọn họ hợp
lại làm một, có hệ thống một
chút, thật ra cũng rất thú
vị.”
Vân Sơ rốt cục nhịn không
được:
“Yêu ma quỷ quái đến thế
gian, có bao nhiêu người
phải chịu cảnh nhà tan cửa
nát, chết oan chết uổng, thế
gian sẽ giống như địa phủ
âm ty, ngươi nhẫn tâm
sao?!”
Mặc Yểm kì quái nhìn hắn một
cái:
“ Có cái gì không đành long,
người từ trước đã biết địa
phủ âm ty không tốt, vì sao
lại muốn đem nhiều âm hồn,
yêu ma nhốt ở nơi này? Bọn
họ chịu được cực khổ, con
người lại không chịu nổi?
Thần tiên cũng không chịu
nổi?’
Vân Khởi nói:
“ Nói bậy, quỷ hồn yêu ma ở
địa phủ âm ty đều là những
người vô cùng hung ác!”
Mặc Yểm nói:
“Trên thiên đình tất cả thần
tiên đều là người tốt sao?
Thế gian không có người vô
cùng hung ác sao?’
“Cái này…” Vân Cảnh nghẹn
lời, hắn ở thiên đình không
phải mới ngày một, ngày hai,
dương nhiên biết không ít
thần tiên cũng không phải là
ngư
• Từ Khoá :
Đang xem :
1
Hôm nay:
1
Tổng số:
50Thống kê toàn hệ thống site :